KHI MIỀN TÂY
KHÔNG CÒN NÓI TIẾNG MIỀN TÂY?
“Nước dùng ở đây, ạ.” “Chào buổi sáng, ạ!”
Tôi giật mình. Trước đây, tôi đã
từng nghe cách nói này ở Sài Gòn và đã thấy ngạc nhiên. Nhưng lần này, nghe câu
ấy thốt ra từ một cô tiếp viên ở một khách sạn tại vùng đất từng được mệnh danh
là “Tây Đô”, tôi không còn ngạc nhiên nữa. Tôi sốc.
Sốc, bởi trước mặt tôi là một cô
gái trẻ, tuổi chỉ đáng con cháu mình, giọng nói rặt miền Tây, âm điệu miền Tây,
dáng vẻ cũng rất miền Tây. Vậy mà cuối câu lại nó nhẹ nhàng buông một tiếng: “ạ”.
Trời đất ơi! Giữa miền Tây sông
nước mà nghe một tiếng “ạ” sao thấy lạ lẫm đến vậy.
Không phải chữ “ạ” có gì sai. Nó
là một từ rất đẹp trong tiếng Việt, biểu thị sự lễ phép, kính trọng, và từ lâu
đã là một phần tự nhiên trong cách nói của người miền Bắc.
Cái làm tôi chạnh lòng không nằm ở
bản thân chữ “ạ”, mà ở chỗ nó xuất hiện trong một không gian ngôn ngữ vốn có những
cách biểu đạt lễ phép rất riêng. Người miền Tây ngày trước đâu cần chữ “ạ” mới
lễ phép.
“Dạ, con chào cô.”
“Dạ, chú mới tới hả?”
“Dạ, bác ăn cơm chưa?”
Chỉ một tiếng “dạ” thôi, nghe đã
thấy cả bầu trời miền Nam trong đó. Có sự kính trọng nhưng không kiểu cách; có
lễ phép mà vẫn gần gũi. Nó mềm, nó thiệt thà, nó có cái tình của một vùng đất.
Vậy mà bây giờ, tiếng nói miền Tây đang thay đổi nhanh đến mức đôi khi người đi
xa lâu ngày trở về phải giật mình.
Miền Tây vẫn là miền Tây. Sông vẫn
chảy, ghe xuồng vẫn còn, những hàng dừa vẫn nghiêng xuống mé nước. Người miền
Tây vẫn hào sảng, vẫn hiếu khách, vẫn cái giọng ngân nga nghe một câu là nhận
ra quê xứ. Nhưng trong lời ăn tiếng nói hằng ngày, một cái gì đó đang mất dần....
Có người gọi đó là sự giao thoa
ngôn ngữ. Có người phách lối nói đó là “chuẩn”. Có người nói đó là kết quả tự
nhiên của truyền hình, Internet, mạng xã hội và sự đi lại giữa các vùng miền. Tất
cả đều đúng. Nhưng tôi vẫn muốn dùng một chữ cũ, hơi nặng: “Lai căng.”
Bởi giao thoa là khi mình tiếp nhận
cái hay của người khác mà vẫn biết mình là ai. Còn khi những từ ngữ vốn tự
nhiên trên đầu môi của ba má, ông bà mình bị thay thế chỉ vì người ta tưởng một
cách nói khác nghe “chuẩn” hơn, “văn minh” hơn hay “sang” hơn, thì đó không còn
đơn thuần là giao thoa nữa.
Ngày trước ở miền Nam, người ta
nói “gà chiên”.
Bây giờ không ít nơi ghi “gà
rán”.
Người miền Nam nói “vỏ xe”.
Bây giờ nghe “lốp xe” ngày càng
thường xuyên.
Người miền Tây nói “quẹo trái”,
“quẹo phải”.
Bây giờ có người nói “rẽ trái”,
“rẽ phải”.
Cái vòng tròn giữa ngã tư mà xe cộ
chạy vòng quanh, bao nhiêu thế hệ miền Nam gọi là “bùng binh”. Một chữ nghe vui
tai, sanh động, gần như có thể hình dung được cảnh xe cộ chạy vòng vòng trong
đó.
Bây giờ nó thành “vòng xuyến”.
Anh tài xế chở tôi về Cần Thơ hôm
ấy nói rất tự nhiên:
“Chút nữa mình rẽ sang đường này,
qua vòng xuyến kia.....”
Anh nói bằng giọng miền Tây đặc sệt.
Tôi ngồi phía sau mà cứ thấy có gì đó không ổn. Không phải “rẽ” sai.
Không phải “vòng xuyến” sai. Chẳng
có chữ nào sai cả.
Nhưng “quẹo” đâu rồi? “Bùng binh”
đâu rồi? Những chữ ấy có tội tình gì mà phải biến mất?...
Rồi có lần tôi nghe một người miền
Tây đã ngoài 60 tuổi nhắc đến thân phụ mình bằng chữ “bố”.
Tôi thật sự sững người. Bởi trong
ký ức của tôi, 2 tiếng “ba”, “má” gần như là hai tiếng căn cước của người
miền Nam. “Ba tui...” “Má tui...” Chỉ cần nghe vậy là quê nhà hiện ra. Trong
hai chữ ấy có căn bếp, có cái võng, có hàng ba, có mâm cơm chiều, có tiếng người
lớn gọi con cháu vào ăn cơm. Có cả một đời sống nằm trong hai tiếng tưởng chừng
rất bình thường ấy. Ngôn ngữ không chỉ là công cụ để truyền đạt thông tin. Ngôn
ngữ là ký ức. Một chữ có thể mang theo cả một vùng đất.
“Má” không hoàn toàn giống “mẹ”.
“Ba” không hoàn toàn giống “bố”.
“Quẹo” không hoàn toàn giống “rẽ”.
“Bùng binh” không hoàn toàn giống
“vòng xuyến”.
Về nghĩa, người ta có thể mở từ
điển và bảo chúng tương đương. Nhưng ngôn ngữ của con người đâu chỉ có nghĩa từ
điển. Mỗi chữ còn có âm thanh, ký ức, địa phương, gia đình, tuổi thơ và lịch
sử.
Một người nói “má” và một người
nói “mẹ” đều đang nói về người sanh ra mình. Nhưng tiếng gọi bật lên khi đau đớn,
hoảng sợ hay nhớ thương thường không phải là một lựa chọn trong từ điển. Nó đến
từ nơi sâu hơn thế.
Nó đến từ tuổi thơ. Và vì vậy, điều
đáng lo không phải là người miền Tây biết thêm những chữ như “ạ”, “rán”, “lốp”,
“rẽ”, “vòng xuyến” hay “bố”. Biết thêm một cách nói chưa bao giờ là điều xấu. Một
người càng biết nhiều cách sử dụng tiếng Việt càng giàu có về ngôn ngữ. Điều
đáng lo là họ biết thêm cái mới nhưng lại bỏ cái cũ. Đáng lo hơn nữa là khi họ
bỏ cái cũ vì nghĩ cái cũ là quê mùa.
Nếu một cô gái Cần Thơ nói “dạ”
mà cảm thấy mình kém sang hơn khi nói “ạ”, đó mới là chuyện đáng buồn. Lai
căng. Nếu một đứa con nít miền Tây lớn lên biết “rẽ” nhưng không biết “quẹo”,
biết “vòng xuyến” nhưng chưa từng nghe “bùng binh”, biết “bố mẹ” nhưng thấy “ba
má” là quê mùa, thì chúng ta đã mất một thứ lớn hơn vài chữ địa phương. Lai
căng.
Chúng ta mất một phần ký ức
văn hóa. Tất nhiên, ngôn ngữ luôn thay đổi. Đừng lên lớp tôi! Không ai có thể dựng
một hàng rào quanh miền Tây rồi ra lệnh rằng từ hôm nay người miền Tây chỉ được
dùng những chữ mà ông bà họ từng dùng. Làm như vậy vừa vô lý vừa trái với
bản chất của ngôn ngữ.
Con người đi lại nhiều hơn. Người
Bắc vào Nam. Người Nam ra Bắc. Người miền Trung sống ở Sài Gòn. Người Cần Thơ học
ở Hà Nội. Trẻ con xem cùng những chương trình, những video, những bộ phim trên
cùng một chiếc điện thoại. Tiếng nói tất nhiên sẽ hòa vào nhau. Điều đó không hẳn
là xấu.
Cái đáng suy nghĩ là trong sự hòa
trộn ấy, tại sao có những cách nói địa phương cứ lặng lẽ rút lui?Có phải vì
truyền hình và sách báo lâu nay vô tình tạo cho người ta cảm giác rằng chỉ có một
kiểu tiếng Việt mới là “chuẩn”? Có phải vì nhà trường sửa những chữ địa phương
của học sinh quá mạnh tay? Có phải vì những người làm dịch vụ được huấn luyện
theo những mẫu câu chung đến mức một cô gái miềnTây phải nói “Chào buổi sáng, ạ”
thay vì một câu chào tự nhiên của chính quê mình? Hay đơn giản hơn, có phải
chúng ta đã bắt đầu xấu hổ về tiếng nói của ba má và ông bà mình? Nếu là điều
cuối cùng, thì đó mới thật sự đáng buồn.
Tôi không phản đối tiếng Bắc.Tôi
cũng không nghĩ tiếng Bắc hay hơn tiếng Nam, hay tiếng miền Tây hay hơn tiếng
miền Trung. Mỗi vùng đất Việt Nam đều đã góp vào tiếng Việt những âm thanh và từ
ngữ tuyệt đẹp. Chính sự phong phú đó mới làm nên một tiếng Việt sống động. Tôi
chỉ phản đối một thứ: tâm lý tự ti với tiếng nói của chính quê hương mình.
Học cách nói của người khác để hiểu
nhau hơn là điều tốt. Nhưng bắt chước người khác vì tưởng rằng nói giống họ thì
mình “sang” hơn là một chuyện khác.
Không có gì sang trọng trong việc
đánh mất mình.
Một người Hà Nội cứ việc nói “bố”,
“mẹ”, “rẽ”, “rán”, “lốp xe”. Đó là tiếng nói tự nhiên của họ. Họ không cần đổi.
Một người Huế cứ giữ “mạ”. Một
người Quảng cứ giữ giọng Quảng. Và người miền Tây cũng chẳng có lý do gì phải
ngượng khi nói: “Ba má.” “Dạ.” “Quẹo.” “Bùng binh.” “Gà chiên.” “Vỏ xe.” “Nước
lèo.”
Đó không phải là những phiên bản
“sai” của tiếng Việt.
Đó là tiếng Việt. Một thứ tiếng
Việt đã được phù sa, ruộng đồng, kinh rạch, ghe xuồng và bao thế hệ cư dân
phương Nam nhào nặn nên.
Người ta thường nghĩ di sản phải
là đình chùa, nhà cổ, áo quần, món ăn, câu hát. Không!!! Một chữ cũng là di sản.
Có những di sản không cần bảo tàng để cất giữ. Chúng sống trên đầu môi của con
người. Và cũng chính vì thế, chúng có thể chết đi rất âm thầm.
Một ngôi nhà cổ bị đập, người ta
nhìn thấy. Một con rạch bị lấp, người ta nhìn thấy. Nhưng một chữ biến mất thì
chẳng ai nghe tiếng động. Một thế hệ thôi không nói nữa, thế hệ sau sẽ không biết
nó từng tồn tại.
Rồi một ngày nào đó, một đứa trẻ
miền Tây sẽ phải mở từ điển để hỏi: “Bùng binh là gì vậy?” Và có lẽ đến lúc ấy
chúng ta mới nhận ra rằng mình đã đánh mất một thứ mà tiền bạc không thể mua lại
được. Cho nên tôi không mong người miền Tây khép cửa với những cách nói khác.
Tôi chỉ mong họ đừng quên tiếng nói của mình.
Cứ học thêm. Cứ đi xa. Cứ giao
lưu. Cứ biết “rẽ” là gì, “vòng xuyến” là gì, “lốp xe” là gì. Nhưng khi về đến
miền Tây, nếu có thể, hãy cứ: “Quẹo phải nghen anh.” “Qua cái bùng binh đó rồi
chạy thẳng.” “Dạ, con biết rồi.” Và khi trở về nhà, hãy cứ gọi: “Ba ơi!” “Má
ơi!”
Bởi giữ một tiếng nói không phải
là chống lại sự thay đổi. Đó là nhớ mình từ đâu mà tới. Và một vùng đất còn giữ
được tiếng nói của mình là một vùng đất còn giữ được ký ức.
Miền Tây có thể thay đổi. Nhưng
xin đừng để một ngày nào đó, giữa chính miền Tây, chúng ta phải đi tìm lại tiếng
miền Tây.
Đây là bài thơ do AI nó sáng tác,
sau khi tôi kể cho nó nghe câu chuyện. Đọc cũng được
Con gục đầu chua xót đắng cay
Nghe tiếng quê hương sụt sùi mỗi
ngày
Cái thuở “nói nào
ngay” chân chất
Giờ lạc lòng giữa phố thị lung
lay.
Đâu rồi tiếng “dạ” thưa
ngọt lịm?
Tiếng “bằng nay”, “mần
ruộng”, “xuồng bơi”
Sông sấu lội, câu hò ai tím nghẹn
Nay nhạt nhòa theo bọt nước trôi
xuôi.
Thương con cá chốt, bông bần rụng
Thương cả từ “mầy”, “bây” thuở
ấu thơ
Mai mốt này ai còn nhớ nữa
Tiếng miền Tây gói lại một giấc
mơ
Con gục đầu chua xót đắng cay...
Thank you
Lisa Luong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét