Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2023

5 DẤU HIỆU SẼ XẢY RA CHIẾN TRANH

 

https://baomai.blogspot.com/ 

Trước tình hình đe dọa an ninh thế giới của Trung Cộng (TC), Bắc Hàn và Iran, cùng với sự thay đổi nhân sự trong nội các của tổng thống Trump với những tên tuổi được mệnh danh là "diều hâu" như John Bolton, James Mattis, nhiều nhà quan sát cho rằng tổng thống Trump đang đưa Hoa Kỳ đến gần với chiến tranh.

Điều đầu tiên nên nhớ là không một nhà lãnh đạo quốc gia nào muốn khởi sự một cuộc chiến tranh mà họ biết rằng sẽ kéo dài và tốn kém, đó là chưa nói đến nguy cơ có thể bị đánh bại. Lịch sử cho thấy có nhiều trường hợp như vậy. Thế nhưng nhiều nhà lãnh đạo vẫn tự dối mình và cho là họ có thể chiến thắng một cách nhanh chóng, không tốn kém.

https://baomai.blogspot.com/

Trước Đệ Nhất Thế Chiến, các nhà lãnh đạo Đức cho rằng kế hoạch Schlieffen có thể giúp họ đánh bại Pháp và Nga trong vài tháng. 

Hitler cũng có những hy vọng tương tự với chiến thuật "blitzkrieg" và đã tổ chức toàn bộ máy chiến tranh của Đức Quốc Xã dựa trên giả thiết chiến tranh sẽ ngắn gọn.
  
Nhật Bản biết rằng họ không thể thắng một cuộc chiến tranh kéo dài với Hoa Kỳ, và cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng là một cuộc đánh liều tuyệt vọng mà Tokyo mong muốn sẽ làm tan vỡ tinh thần của Hoa Kỳ và thuyết phục Washington để cho họ tự do hành động ở Đông Á.

Saddam Hussein cho rằng không ai có thể chống lại việc xâm chiếm Kuwait.

https://baomai.blogspot.com/

Tổng thống George W. Bush cũng tin rằng chiến tranh ở Iraq sẽ dễ dàng, ngắn và không tốn kém.

Trong một chế độ dân chủ, các nhà lãnh đạo khi muốn lâm chiến phải thuyết phục công chúng rằng đó là điều cần thiết và khôn ngoan. 

Quốc hội Hoa Kỳ đã từ bỏ vai trò tuyên chiến, được hiến pháp cho phép, một thời gian dài trước đây, khiến các tổng thống được tự do lâm chiến, nhưng không một tổng thống nào có thể yêu cầu sử dụng vũ lực một cách quy mô, rộng lớn (ngoài việc dùng máy bay không người lái hoặc các cuộc đột kích nhỏ) nếu ông biết rằng dân chúng sẽ công khai và mạnh mẽ chống lại. Thay vào đó, tổng thống và nội các của ông sẽ cố gắng thuyết phục công chúng đồng ý với việc tham chiến.

https://baomai.blogspot.com/

Vì vậy, nếu một tổng thống và cố vấn của ông đang tìm cách để bắt đầu một cuộc chiến, họ phải làm sao để dân chúng đồng ý? Dưới đây là năm lý lẽ chính mà những nhà lãnh đạo "diều hâu" thường dùng để biện minh cho một cuộc chiến tranh. Chúng ta có thể xem chúng như là năm dấu hiệu cho biết Quốc Gia Của Chúng Ta Sẽ Tham Chiến. 

https://baomai.blogspot.com/

Tác giả của bài bình luận về những dấu hiệu cho biết là Hoa Kỳ đang đi gần đến chiến tranh này là Giáo Sư Stephen M. Walt dạy về môn Quan Hệ Quốc Tế - international relations - tại Viện Đại Học Harvard (1). Ở đây, chúng tôi sẽ lược qua "năm dấu hiệu" do ông trình bày, đồng thời đưa ra quan điểm và nhận xét riêng để đọc giả có dịp so sánh và tự tìm ra quyết định riêng về tình hình an ninh của Hoa Kỳ, nói riêng, và cả thế giới, nói chung.

1_ Nguy hiểm nghiêm trọng và ngày càng gia tăng.

Nguyên lý căn bản trong nguyên tắc phòng ngừa chiến tranh là giả định rằng chiến tranh đang có nguy cơ xảy ra và, tốt hơn hết là, phải chiến đấu ngay bây giờ thay vì sau này. Với lý do này, Đức đã đi vào cuộc chiến tranh - Đệ Nhất Thế Chiến - năm 1914 bởi vì họ tin rằng quyền lực của Nga sẽ vượt lên một cách nhanh chóng. Cũng vì vậy mà chính quyền Bush đã tấn công Iraq bởi vì họ cho rằng Saddam đã có được vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD) và tình hình sẽ không thể tưởng tượng được nếu Saddam dùng loại vũ khí này. Theo đó, tại Hoa Kỳ, bất cứ người lãnh đạo nào muốn bắt đầu một cuộc chiến tranh sẽ cố gắng thuyết phục công chúng rằng Hoa Kỳ đang phải đối mặt với nhiều chiều hướng bất lợi và chỉ có thể đảo ngược được tình thế bằng hành động quân sự. Bài học cho chúng ta là hãy để ý đến các khẩu hiệu về "khoảng cách - gaps," "đường vạch đỏ - red lines," "điểm không trở lại - points of no return" hoặc "không còn thời gian - time is running out," điều này hàm ý rằng Hoa Kỳ phải hành động trước khi quá muộn.

https://baomai.blogspot.com/

Giáo sư Walt lý luận rằng chính phủ của ông Trump lo ngại về Bắc Hàn đang có khả năng chế tạo bom nguyên tử và phi đạn liên lục địa, đồng thời Iran là quốc gia hiện đang muốn chế tạo bom nguyên tử, đe dọa an ninh trong vùng và cả Hoa Kỳ. Tuy vậy, có vũ khí là một chuyện, có dùng nó để xâm lăng hay gây chiến hay không, lại là một chuyện khác. Vì không ai có thể tiên đoán được tương lai.

Lý luận như thế thì hiển nhiên là chỉ nhận xét với cái nhìn của một nhà ngoại giao - méo mó nghề nghiệp. Về phương diện quân sự thì "chó sủa và sẽ cắn." Ông bà ta có câu "được đằng chân, lân đằng đầu." Nếu nhường bước trước kẻ hung hăng, có vũ lực thì chúng sẽ càng hung tợn hơn vì "lòng tham vô đáy." Và cũng nên hiểu rằng quy luật của chiến tranh là "tiên hạ thủ vi cường - ra tay trước thì được ở thế mạnh." Lý luận của ông Walt vẫn theo đúng quy luật chiến tranh của Hoa Kỳ là "Chỉ đánh trả khi bị tấn công trước." Thế nhưng nếu bị tấn công bằng bom nguyên tử thì có còn thời gian để trả đũa hay không? Hai quả bom nguyên tử rơi xuống Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản trong Đệ Nhị Thế Chiến là câu trả lời rõ ràng nhất.

2_ Sẽ dễ thắng trong chiến tranh và ít tốn kém.

Như đã nói ở trên, không một nhà lãnh đạo nào muốn có một cuộc chiến tranh lâu dài và tốn kém, hoặc có thể bị thua. Do đó, nhà lãnh đạo muốn lâm chiến phải tự thuyết phục mình và dân chúng rằng sẽ dễ dàng chiến thắng và không tốn kém. Trên thực tế, điều này có nghĩa là thuyết phục mọi người rằng chi phí của Hoa Kỳ cho chiến tranh sẽ không đáng kể, có thể kiểm soát được sự rủi ro về bành trướng chiến tranh, và kết quả có thể dễ dàng đoán trước.

https://baomai.blogspot.com/

Giáo sư Walt khuyên dân chúng phải để ý đến những từ ngữ được chính quyền dùng, như "lựa chọn bị giới hạn - limited options," "tấn công đẫm máu," sức mạnh của không lực, khả năng "tấn công chính xác," hoặc kiểm soát được tình trạng chiến tranh. Những từ ngữ này, theo ông Walt, là dấu hiệu chính phủ tự thuyết phục họ rằng có nhiều lựa chọn để đánh bại kẻ thù, đồng thời ít nguy hại cho đất nước. Và ông cũng cho biết rằng đối phương sẽ chống trả lại không kém.

Khi chiến tranh xảy ra, dù là tấn công hay tự vệ, thì thiệt hại cho quốc gia dĩ nhiên phải có. Thế nhưng, trong chiến tranh, thì ở vị thế mạnh (tấn công) vẫn có lợi hơn là ở vị thế yếu (tự vệ hoặc chống đỡ). Bởi thế, cho dù không muốn chiến tranh cũng phải tìm cách ở vị thế mạnh. Lịch sử thế giới đã chứng minh quốc gia yếu luôn bị các quốc gia mạnh tìm cách xâm chiếm.

https://baomai.blogspot.com/

Là người Việt Nam, chúng ta hiểu rõ việc này hơn ai hết. Thế cho nên , "Si vis pacem, para bellum - Muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh" và nếu khởi chiến thì "Tiên hạ thủ vi cường - ra tay trước thì được ở thế mạnh."

3_ Chiến tranh sẽ giải quyết được tất cả các khó khăn của chúng ta.

Những người ủng hộ cho chiến tranh thường hứa hẹn rằng chiến thắng sẽ giải quyết rất nhiều vấn đề cùng một lúc. Saddam nghĩ rằng xâm chiếm Kuwait là một hành động chính trị nhằm loại bỏ một trong những chủ nợ chính của ông ta, tăng tổng sản lượng quốc gia của Iraq lên hàng tỷ đô la qua đêm, tăng cường cán cân quyền lực của ông ta đối với Ả-rập Xê-út, làm giảm bất mãn trong nước và cho ông ta quyền lực để cạnh tranh với Iran, quốc gia có tiềm năng mạnh hơn.

https://baomai.blogspot.com/

Tương tự như vậy, ông Bush nghĩ rằng lật đổ Saddam sẽ loại bỏ một kẻ có tiềm năng xâm lược, gửi một thông điệp tới các quốc gia có vũ khí hạt nhân khác, khôi phục lại sự tin cậy của Hoa Kỳ sau ngày 9 tháng 11 và bắt đầu một quá trình dân chủ hóa ở Trung Đông, cuối cùng sẽ giảm thiểu nguy cơ khủng bố của những kẻ Hồi Giáo cuồng tín. 

Những người chủ chiến cho rằng nếu Hoa Kỳ sử dụng vũ lực, các quốc gia khác sẽ tôn trọng họ, củng cố được vị trí lãnh đạo, và hòa bình sẽ lan rộng khắp nơi. Ngược lại, nếu họ không hành động, kẻ thù sẽ được khuyến khích, các đồng minh sẽ bị ở thế yếu, và thế giới sẽ rơi vào bóng tối.

Giáo sư Walt lý luận rằng cho dù Hoa Kỳ có tham gia chiến tranh hay sử dụng vũ lực bao nhiêu lần - và trong nhiều thập niên gần đây, đã có rất nhiều lần sử dụng sức mạnh - xem ra vẫn chưa đủ.

https://baomai.blogspot.com/

Nói như thế thì chẳng lẽ Hoa Kỳ khoanh tay ngồi nhìn để TC biến Biển Đông thành tài sản riêng của chúng? Chẳng lẽ ngồi chờ xem Bắc Hàn có thể chế nổi một hỏa tiễn liên lục địa mang đầu đạn nguyên tử rơi xuống miền tây nước Mỹ hay không? Ngồi chờ xem Iran có thể chế tạo được bom nguyên tử để tấn công Do Thái hay nước láng giềng nào khác trong vùng? Ngồi chờ xem Nga có dám tấn công các quốc gia Bắc Âu hay không? Bao nhiêu sinh mạng sẽ bị phí phạm nếu Hoa Kỳ ngồi khoanh tay xem "cuộc hí trường?"

Bàn như giáo sư Walt là loại lý luận của kẻ "ngồi chờ," kẻ "cầu may," hay đúng ra là kẻ có tinh thần bạc nhược, không có kiến thức quân sự: "Đánh kẻ thù khi chúng còn yếu, thì mới có thể đỡ thiệt hại. Chờ cho đến khi chúng mạnh ngang mình rồi mới đánh thì sự thiệt hại sẽ khó lường, và có thể thua."

4_ Địch thủ là kẻ độc ác, khùng điên, hoặc cả hai.

Giáo sư Walt cho rằng những nhà lãnh đạo thường lấy cớ địch thủ của quốc gia là những kẻ độc ác, khùng điên. Tác giả còn quên một điều là chúng còn có máu xâm lăng, mộng bá chủ. Đây không phải là cớ để Hoa Kỳ phải lâm chiến, nếu kẻ ác không động chạm gì tới quyền lợi của nước Mỹ. Thế nhưng bảo rằng TC chiếm toàn cõi Biển Đông là không đụng chạm đến Mỹ, Bắc Hàn chế tạo phi đạn liên lục địa mang đầu đạn nguyên tử là không nguy hiểm cho nước Mỹ, Iran hăm dọa sẽ chế tạo vũ khí nguyên tử để xóa nước Do Thái khỏi bản đồ thế giới là không nguy hại đến đồng minh của Mỹ, ... Các quốc gia kể trên cùng với cấp lãnh đạo của chúng nếu không độc ác, không điên khùng, không có mộng xâm lăng thì thử hỏi phải gọi chúng bằng những "từ ngữ ngoại giao" nào khác cho hợp với thực tế?

https://baomai.blogspot.com/

Giáo sư Walt lại đưa ra lý luận rằng nếu tấn công các quốc gia địch thủ thì họ cũng chẳng ngồi yên chịu đòn. Lẽ dĩ nhiên là như thế, đó là thực tế của chiến tranh và sẽ có thiệt hại cho cả đôi bên. Thế nhưng trở lại với chiến pháp thì, lập lại ở đây là "Đánh kẻ thù khi chúng còn yếu, thì mới có thể đỡ thiệt hại. Chờ cho đến khi chúng mạnh ngang mình rồi mới đánh thì sự thiệt hại sẽ khó lường, và có thể thua."

5_ Kêu gọi Hòa Bình là không yêu nước

Dấu hiệu sau cùng là khi chính phủ quấn vào mình lá cờ quốc gia để gọi những kẻ hoài nghi về biện pháp sử dụng vũ lực là không yêu nước. Giáo sư Walt dẫn chứng rằng trong chiến tranh Việt Nam, tổng thống Lyndon Johnson và Richard Nixon đã cáo buộc những kẻ phản chiến là giúp đỡ và khuyến khích cho kẻ thù. Chính quyền muốn cổ động cho chiến tranh buộc phải miêu tả những người phản đối họ là những kẻ yếu đuối, ngây thơ hoặc không có quyết tâm để bảo vệ cho nền an ninh quốc gia.

missile GIF

Giáo sư Walt lý luận rằng sau 17 năm chiến tranh chống khủng bố, người dân Hoa Kỳ đã quá quen thuộc với chiến tranh. Ngay cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đều đồng lòng ủng hộ việc tổng thống Trump ra lệnh phóng mấy chục hỏa tiễn hành trình vào Syria và cho rằng hành động này chứng tỏ tổng thống Trump hành sử đúng với cương vị của một vị tổng thống Hoa Kỳ. Giáo sư Walt kết luận rằng khi một chính phủ muốn lâm chiến thì sẽ tìm đủ mọi cách có thể để hăm dọa hoặc hạ thấp giá trị những người hoài nghi. Cách đáng tin cậy nhất để làm điều đó là thúc đẩy lòng yêu nước của họ.

Bàn về việc tổng thống Trump sẽ khai chiến ở đâu? Giáo sư Walt cho rằng sẽ là ở Trung Đông, Iran, vì hai lý do. Thứ nhất, Bắc Hàn đã có bom nguyên tử và Iran thì chưa, nên gây chiến với Bắc Hàn nguy hiểm hơn. Thứ nhì, dù rằng chỉ xảy ra chiến tranh thuần túy ở bán đảo Triều Tiên thì cũng khiến Nam Hàn, Nhật Bản và TC phải lo ngại. Trái lại, các quốc gia ở Trung Đông sẽ rất hài lòng với việc ông Trump đánh Iran thay cho họ.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng điều tiên đoán đó không có ý nghĩa gì vì, giáo sư Walt cho rằng chiến tranh với một trong hai quốc gia nói trên sẽ không xảy ra vì Hoa Kỳ chẳng có lợi gì khi lâm vào một cuộc chiến tranh nữa. Tuy nhiên ông không đề cập đến chính sách của Hoa Kỳ là "Hoa Kỳ sẽ phản công nếu bị tấn công." Sự tấn công không nhất thiết phải là cuộc tấn công thẳng vào Hoa Kỳ, nhưng vào một trong các quốc gia đồng minh có ký hiệp ước phòng thủ quốc phòng với Hoa Kỳ, trong đó có Phi Luật Tân, Nam Hàn, Nhật Bản ở Châu Á cũng như các quốc gia thuộc khối Minh Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO).

https://baomai.blogspot.com/

Qua những nhận xét của giáo sư Walt, chúng ta thấy rõ ông chỉ có cái nhìn của một nhà ngoại giao, không có ý niệm căn bản về quân sự, và là một người không muốn nhìn thấy chiến tranh xảy ra khi ông còn sống. Đó là một quan điểm hẹp hòi và ích kỷ. Vì nó giúp kẻ địch có nhiều thời gian để phát triển sức mạnh, như thế con cháu của ông sẽ phải trả một giá rất đắt khi chiến tranh xảy ra.

Cũng vì không có kinh nghiệm về quân sự nên giáo sư Walt cũng tránh bàn luận đến các yếu tố thực sự khiến chiến tranh bùng nổ, trong đó có yếu tố bất ngờ, chỉ cần một bên, vì bất cứ lý do nào đó, nổ phát súng đầu tiên để khai mạc chiến tranh. Khi đó thì sức mạnh của tinh thần chiến đấu cùng với vũ khí tối tân sẽ quyết định thắng bại. Có lẽ giáo sư Walt quên câu  thành ngữ của Hoa Kỳ "The best defense is a good offense - Phương pháp phòng vệ tốt nhất là tấn công."

https://baomai.blogspot.com/


Dĩ nhiên là không ai thích chiến tranh, nhưng đôi khi chiến tranh là điều cần thiết để giải quyết những gì mà đường lối ngoại giao không thể làm được. Thế cho nên xin lập lại ở đây một lần nữa là "Si vis pacem, para bellum - Muốn có hòa bình, hãy chuẩn bị cho chiến tranh". Niccolò Machiavelli của Ý và Tôn Vũ của Trung Hoa cũng bàn về phương thức "Phòng thủ với mục đích phản công và tấn công," nghĩa là nếu phòng thủ thì phải mạnh, với mục đích tiêu diệt khả năng tấn công của đối phương, rồi sau đó tấn công khi địch đã bị yếu. Và trong trường hợp phải khởi đầu chiến tranh thì "Tiên hạ thủ vi cường - ra tay trước thì được ở thế mạnh."



Lâm Viên

https://baomai.blogspot.com/

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2023

TẠI SAO ĐOÀI LOAN QUAN TRỌNG ĐỐI VỚI TẤT CẢ CHÚNG TA

 

 BM

Đồng thời, chúng ta đang nhận được một tràng phát ngôn đậm chất hù dọa khác từ các hãng thông tấn nhà nước Trung cộng và người đại diện phát ngôn của bộ ngoại giao đe dọa những người nào dám nói chuyện hoặc gặp mặt Tổng thống Thái.


Quân đội Trung cộng đang tăng cường đe dọa quân sự xung quanh Đài Loan. Và trong vũ khúc thay đổi công nhận ngoại giao này, Bắc Kinh đã thuyết phục được Honduras thay đổi, trong khi Tổng thống sắp mãn nhiệm của Micronesia David Panuelo lại đưa ra triển vọng quay trở lại công nhận Đài Loan.


BM


Ngoài tất cả những chuyện này, điều quan trọng đối với việc tranh luận công khai của Úc là hiểu được rủi ro sẽ là gì nếu Bắc Kinh thành công trong việc cô lập Đài Loan, sử dụng sự kết hợp tuyên truyền và đe dọa quân sự để tạo điều kiện cho họ hành động mà không vướng phải sự phản kháng.


Một hậu quả dễ hiểu của sự cô lập tất nhiên sẽ khiến cho việc xâm lược Đài Loan có nhiều khả năng xảy ra hơn, với một cuộc chiến tranh rộng lớn hơn là một hậu quả chắc chắn đáng lo ngại.


BM


Điều này trở nên thực tế hơn vì động lực này mà lãnh đạo Trung cộng Tập Cận Bình dường như đã nỗ lực kiểm soát Đài Loan.


Và với ông Tập thì ở đây có một yếu tố cá nhân: việc đạt được mục tiêu lịch sử này của Đảng Cộng sản Trung cộng (ĐCS_TC) trong thời gian ông nắm quyền sẽ đưa ông vượt xa ông Mao Trạch Đông trong đền thờ các danh nhân của Đảng.


BM

Một số nhà quan sát nói rằng Hoa Kỳ có ít lợi ích cốt lõi ở Đài Loan hơn Bắc Kinh, và vì vậy họ sẽ không tranh chấp hòn đảo này, họ cũng nói với chúng tôi rằng nếu Hoa Kỳ không có lợi ích cốt lõi ở đó, thì Úc và các đồng minh khác của Hoa Kỳ còn có ít hơn.


Thật không may, niềm tin này rất phù hợp với hai luận điểm chính trong luận điệu mà Bắc Kinh tìm cách thúc đẩy: quyết tâm không ngừng của họ nhằm “hợp nhất” hòn đảo này với đại lục, bằng vũ lực nếu cần thiết, và việc họ miêu tả sức mạnh của Hoa Kỳ là không đáng tin cậy hoặc yếu ớt.


Bốn lý do tại sao chúng ta phải bảo vệ Đài Loan


BM


Vậy, tại sao Đài Loan là vấn đề an ninh và chính trị cốt lõi đối với Úc, cũng như đối với Hoa Kỳ và các đối tác như Nam Hàn và Nhật Bản?


Có bốn lý do chính: địa lý, số phận của 24 triệu người đang sinh sống trong một nền dân chủ, quyền kiểm soát các yếu tố nền tảng của thế giới kỹ thuật số của chúng ta, và cuối cùng là tác động chiến lược của việc Trung cộng thắng cuộc xâm lược.


BM


Về địa lý, bằng cách duy trì nằm ngoài sự kiểm soát của Bắc Kinh, vị trí chiến lược và quy mô của Đài Loan có ý nghĩa quan trọng. Điều này làm cho khả năng khai triển sức mạnh của quân đội Trung cộng trở nên phức tạp và mang lại lợi thế cho các đối thủ tiềm năng của Bắc Kinh trong một cuộc xung đột.


Việc Quân Giải phóng Nhân dân Trung cộng kiểm soát và sử dụng Đài Loan làm căn cứ sẽ làm suy yếu an ninh của Nhật Bản và Nam Hàn và giúp quân đội Trung cộng chống lại sự tiếp cận và hợp tác của Hoa Kỳ với các đồng minh của nước này.


Điều này sẽ gây bất lợi cho các lợi ích an ninh của Úc và sự ổn định của Đông Bắc Á.


Nói một cách đơn giản về con người, thì Đài Loan là một hòn đảo có khoảng 23 triệu dân ở Ấn Độ Dương Thái Bình Dương đóng vai trò là một hình mẫu cho 1.4 tỷ người dân Trung cộng đại lục rằng một hệ thống chính phủ dân chủ là khả thi đối với họ.


BM


Nếu một nền dân chủ trên đảo với 23 triệu dân không đủ quan trọng để Hoa Kỳ, Úc, và các đối tác khác giúp bảo vệ, thì tại sao Úc lại có sự tin tưởng rằng các đồng minh và đối tác sẽ giúp bảo vệ Úc?


Nếu Bắc Kinh xâm lược Đài Loan thành công, thì việc không hành động của Hoa Kỳ sẽ làm suy yếu sâu sắc quyền lực của Hoa Kỳ và cho thấy Hoa Kỳ cùng các đồng minh và đối tác của họ bao gồm cả Úc không thể hành động cùng nhau để bảo vệ các lợi ích chung quan trọng khi đối diện với hành động của ĐCS_TC.


Đài Loan cũng là một nguồn cung cấp công nghệ cao quan trọng, bao gồm phần lớn năng lực sản xuất chất bán dẫn toàn cầu.


BM

Nếu bị Bắc Kinh kiểm soát, thì các lợi thế của Đài Loan sẽ nghiêng cán cân sức mạnh quân sự, công nghệ, và kinh tế theo hướng có lợi cho ĐCS_TC và thu hẹp các khoảng trống trải dài trong nền kinh tế Trung cộng và năng lực công nghệ của nhà nước.


“Việc tách rời kỹ thuật số” sẽ tăng tốc, nhưng theo những cách không có lợi cho Úc hoặc các nền dân chủ tự do khác.


Ngoài ra, các nhà phân tích khẳng định rằng về mặt chiến lược thì Đài Loan không quan trọng đối với Hoa Kỳ cùng chiến lược và sức mạnh đồng minh ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, gợi nhớ một cách kỳ lạ đến những người mà hồi đầu những năm 2010 đã gạt bỏ tầm quan trọng của việc xây dựng đảo của Trung cộng ở Biển Đông “chỉ là một đống đá” hoặc là “các cọc tín hiệu.”


BM


Tác động chiến lược của việc xây dựng đảo của Trung cộng và phát triển các năng lực quân sự của Trung cộng ở Biển Đông, kết hợp với phản ứng không hiệu quả từ các quốc gia khiếu nại, Úc, Hoa Kỳ, và các đối tác cùng chí hướng khác, đã làm gia tăng sức mạnh của Trung cộng ở Bắc và Đông Nam Á. Đài Loan là một vùng thổ nhưỡng quan trọng hơn nhiều so với bất kỳ loại đá nào trong số này.


Đã đến lúc ngừng bị phân tâm


BM


Khi chúng ta chứng kiến Đài Loan thực hiện các hành động mới để tiếp cận tới các đối tác trong khu vực của chúng ta và châu Âu, kèm theo là các mối đe dọa từ Bắc Kinh, sẽ hợp lý khi nghĩ về những gì mà các chính trị gia và quan chức Úc có thể làm để giúp ngăn chặn ĐCS_TC cô lập chính trị và làm mất tinh thần của Đài Loan và người dân của hòn đảo này.


Điều quan trọng là phải đưa ra tín hiệu về mối quan tâm rõ ràng của Úc đối với tình trạng của Đài Loan rằng hiện trạng đó sẽ không bị thay đổi bởi vũ lực như chính phủ của chúng ta đã làm.


Nhưng điều quan trọng không kém là vận dụng các chiến lược và kế hoạch răn đe cùng với các đối tác của mình, trong khi tăng cường sự tham gia về chính trị, kinh tế, và giao tiếp giữa người với người với nền dân chủ sôi động, có cùng chí hướng của Đài Loan và người dân của nước này.


Cuộc tranh luận công khai của Úc lặp đi lặp lại một cách thiếu óc phê phán các giọng điệu của Bắc Kinh hoặc là đi chệch sang hướng liệu tiếng nói trong nước có đơn giản là đang tạo ra sự lo lắng hay không đã chiếm thời gian để Úc tìm hiểu những gì đang thực sự bị đe dọa và những gì có thể làm để ngăn chặn Bắc Kinh sử dụng vũ lực đối với người dân Đài Loan.




Michael Shoebridge  _  Cẩm An


BM

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023

Alain Delon quyết định lựa chọn 'Cái Chết bình yên’

 

 BM

Nam tài tử điển trai và đa tình người Pháp Alain Delon quyết định lựa chọn 'Cái Chết bình yên', khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng.


Mới đây, truyền thông phương Tây đưa tin nam diễn viên 86 tuổi người Pháp Alain Delon, từng được mệnh danh là một trong những sao nam đẹp trai nhất thế giới, đã quyết định tự kết liễu cuộc đời theo nguyện vọng của mình. Con trai của ông, Anthony tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn gần đây rằng cha của ông thực sự đã quyết định thực hiện chế độ an tử ở Thụy Sĩ, một quyết định được các con của ông ủng hộ.


BM


Con trai của Alain Delon, Anthony Delon, đã nói về cha của mình trong chương trình cách đây vài ngày. Anh tiết lộ rằng một trong những mong muốn của cha anh là có Anthony ở bên khi ông qua đời.


BM

Có thông tin cho rằng trong những năm tháng cuối đời của Alain Delon, cuộc sống không hề hạnh phúc. Thêm vào đó là việc một số người thân và bạn bè lần lượt qua đời khiến ông bị tổn thương nặng nề, sức khỏe của ông cũng ngày càng giảm sút. Năm 2012, Alain Delon tiến hành phẫu thuật tim, đến năm 2013, ông lại phải nhập viện vì rối loạn nhịp tim. Năm 2014, Alain Delon bất ngờ cảm thấy đau lưng dữ dội tại nhà và được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện và tiến hành phẫu thuật khẩn cấp.


BM

Sau khi Alain Delon bị hai lần đột quỵ khi ở Thụy Sĩ vào năm 2019, ông đã dành phần lớn thời gian để hồi phục tại một bệnh viện Thụy Sĩ. Mới tháng 10 năm ngoái, con gái lớn 31 tuổi của Alain Delon, Anouchka Delon, cũng đã chia sẻ một bộ ảnh của bố mình. Bức ảnh cho thấy Alain Delon đang đeo kính râm, ôm cháu trai trên tay, tận hưởng khoảng thời gian đầm ấm bên gia đình và có vẻ rất phong độ. 


Trong một bức ảnh khác, Alain Delon không quên nhìn vào máy ảnh khi ngồi vào bàn ăn thưởng thức trà chiều. Trên đôi chân của mình, dựa vào một đôi nạng được chế tạo đặc biệt, có thể thấy rằng những năm cuối đời, Alain Delon đã phải đi lại với sự hỗ trợ của nạng. So với bức ảnh trước, ông trông rất già nua khi bỏ kính râm.


BM

BM


Trong một cuộc phỏng vấn rằng vào tháng 9 năm 2020, Alain Delon cho biết cái chết của một người bạn cũ đã gây ra một đòn giáng mạnh vào ông: "Điều này thật khủng khiếp, tôi hoàn toàn bị hủy hoại. Tôi chỉ nghĩ rằng, hai chúng tôi ra đi cùng nhau cũng là một lựa chọn tốt. Tôi chán ghét việc này, tôi sẽ rời khỏi thế giới này mà không có bất kỳ hối tiếc. Mọi thứ đã sẵn sàng, tang lễ của tôi, nấm mồ của tôi".


BM

Bên cạnh đó, việc vợ cũ của Alain Delon, Nathalie Delon đã qua đời vì bệnh ung thư tuyến tụy vào tháng 1 năm 2021 cũng là một trong những nguyên nhân khiến Alain đưa ra quyết định này.


BM

BM


Dù không muốn trở thành gánh nặng cho con cái nhưng Alain Delon lại rất phụ thuộc vào gia đình, đặc biệt là cậu con trai cả Anthony.


Anthony tiết lộ trong một chương trình được phát sóng gần đây rằng anh ấy đã thảo luận nghiêm túc về chủ đề "an tử" với cha mình, và anh ấy tôn trọng quyết định của cha mình. “Đó là sự thật, chúng tôi đã nói về nó. Ông ấy muốn tôi đi bên ông trong chuyến đi cuối cùng của cuộc đời" Anthony chia sẻ. 


BM


Anthony cũng kể về mẹ của anh, Nathalie Delon, người đã qua đời vì ung thư tuyến tụy năm ngoái, anh nói rằng vì những ngày cuối cùng của mẹ rất đau đớn, anh cũng đã tính đến chuyện an tử và thậm chí đã làm tất cả các thủ tục. "Thật may là cuối cùng chúng tôi không làm vậy, khó khăn lắm chúng tôi mới có thể nắm tay bà ấy nhìn bà ấy ra đi. May mắn là mẹ tôi cũng ra đi trong bình yên, đó là một sự nhẹ nhõm đối với tôi".


BM

Anthony cho biết cha của anh, Alain Delon, đã quyết tâm cai nghiện. Từ khi phải chống nạng vì tai biến vào năm 2019, bố anh thường thở dài: "Già rồi, lại hay va vào người, cổ chân lúc nào cũng đau, chuyện này chẳng vui chút nào". 


BM


Alain Delon cũng tiết lộ rằng ông ấy đã sắp xếp tài sản thừa kế của mình: "Tôi không muốn sau khi tôi ra đi, gia đình lại trở nên rối loạn".


BM