Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

FBI - Bộ Tư Pháp và giới Truyền thông che giấu cho Hunter Biden để trợ giúp cho Joe Biden

 


 image

Tổng thống Donald Trump chỉ ra rằng FBI và Bộ Tư pháp (DOJ) đã giữ im lặng trước những cáo buộc xung quanh con trai của Joe Biden – người đã thông báo trong tuần này rằng anh ta đang bị điều tra về các vấn đề thuế – vì họ đang muốn bảo vệ cựu Phó Tổng thống.


“Tại sao các hãng truyền thông tin giả, FBI và DOJ không đưa tin về vụ việc của Hunter Biden trước cuộc bầu cử?” Tổng thống nói trên Twitter vào tối hôm thứ Năm (10/12). “Ồ, không sao cả, dù sao thì chúng ta cũng đã thắng cuộc bầu cử với 75,000,000 lá phiếu!!!”


image

  

TT Trump đã đăng một tweet tiếp theo vào sáng hôm thứ Sáu (11/12), nói rằng Tổng Chưởng lý William Barr “có lẽ đã biết về vụ tham nhũng đó trong phiên luận tội” vào năm ngoái. TT Trump cũng cho rằng ông Barr có thể đã biết rằng cuộc điện thoại của ông với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky trên thực tế là một sự “hoàn hảo.”

 

TT Trump cũng chia sẻ trong một bài đăng khác rằng “Chính quyền Biden sẽ là một mớ hỗn độn đầy tai tiếng trong những năm tới” và do đó, “Tối cao Pháp viện của Hoa Kỳ sẽ dễ dàng hơn trong việc chiểu theo Hiến pháp và làm những gì mọi người biết cần phải làm. Họ cần thể hiện sự Dũng cảm & Trí tuệ tuyệt vời. Hãy cứu lấy Hoa Kỳ!!!”


image

  

Tổng thống dường như đang đề cập đến vụ kiện lên Tối cao Pháp viện của Tổng Chưởng lý tiểu bang Texas Ken Paxton chống lại [4 tiểu bang chiến địa] là Pennsylvania, Georgia, Wisconsin và Michigan. Đơn kiện đã cáo buộc bốn tiểu bang này vi phạm Hiến pháp khi thực hiện những thay đổi trong luật bầu cử của họ, vì vậy đã tước quyền của tất cả các tiểu bang khác trong cuộc bầu cử tổng thống. Khoảng 20 tiểu bang và hơn 100 đại diện của Hạ viện Hoa Kỳ đã ký vào đơn kiện của tiểu bang Texas.

 

Đầu tuần này, Hunter Biden và đội ngũ của cha anh ta đã đưa ra tuyên bố xác nhận rằng cậu con trai Biden đang bị Văn phòng luật sư Hoa Kỳ ở tiểu bang Delaware điều tra về các khoản thuế của mình.


image

  

Hôm thứ Sáu (11/12), cô Miranda Devine, nhà báo chuyên mục của thời báo New York Post (NY Post), lưu ý rằng câu chuyện về Hunter Biden đã bị các hãng tin lớn và các công ty truyền thông mạng xã hội giữ kín. Hồi tháng 10, tờ NY Post, thông qua việc trích dẫn các email từ máy tính xách tay của Hunter Biden, đã đưa tin rằng con trai ông Biden được cho là đã cố gắng sắp xếp một cuộc họp giữa cha mình và một giám đốc điều hành công ty khí đốt của Ukraine tại Hoa Thịnh Đốn vào thời điểm khi cha anh ta đang tại chức. Đội ngũ của Biden phủ nhận rằng không có một cuộc họp như vậy.


image

  

Cô Devine nói trên chương trình “Fox & Friends” rằng “Câu chuyện trên tờ New York Post đã được tiết lộ vào ngày 14/10, tức là hơn hai tuần trước cuộc bầu cử. Đáng lẽ ra câu chuyện này phải được đưa tin rộng rãi nhưng lại bị giữ kín một cách cố ý. Nó đã bị phớt lờ.” 

 

Thay vì đưa tin về câu chuyện của NY Post, các hãng truyền thông lớn đã cố gắng tập trung vào các câu chuyện cho rằng các cáo buộc chống lại nhà Biden là một phần trong âm mưu tung tin sai lệch của Nga. Twitter cũng ngăn chặn mọi người chia sẻ câu chuyện ban đầu của NY Post và chặn không cho tờ báo đăng bài trong vài tuần. 


image

  

“Tất cả những việc này chỉ là một thủ đoạn để giúp người của họ đạt được mục đích cuối cùng trong cuộc bầu cử, để giúp Joe Biden đạt được mục tiêu của ông ta mà không cần xem xét kỹ lưỡng xem đằng sau câu chuyện mờ ám này thực sự là gì, và tất nhiên bây giờ họ đang đưa tin về nó vì họ nghĩ rằng họ đã thắng,” cô nói.

 

 

 

Jack Phillips _ Lê Trường


image


LẦN ĐẦU TIÊN LÀM CHUYỆN ẤY

Đó là lần đầu tiên tôi bắt xe khách từ quê ra Hà Nội nhập học. Lên xe, tôi ngủ thiếp lúc nào không biết, rồi giật mình bừng tỉnh và thấy năm bảy gã đàn ông hùng hổ đang vây kín lấy xe, hét to: “Của tao con bé áo hai dây xu chiêng đỏ kia!”; “Mụ váy ngắn lông chân dài kia của tao!”… Hồi đó tôi chỉ nghĩ là gặp cướp, và chúng đang tranh nhau gái để hiếp dâm. Thôi cũng may, chúng cũng chỉ tranh nhau gái thôi! - tôi vừa tự nhủ vậy xong thì một gã xăm trổ to cao như Lý Đức, gian gian như Lý Thông, hung hăng như Lý Quỳ, chỉ vào tôi, bảo: “Thằng mặt ngu ngu kia là của tao!”. 


Ôi thôi xong - tôi theo bản năng sờ xuống chỗ khe mông - mấy bữa nay tôi bị táo bón, nếu không đưa vào nhẹ nhàng mà thô bạo thốc mạnh, nó sẽ buốt đến tận óc. Mà một cái thằng như Lý Quỳ thì mong gì nó nhẹ nhàng. Thế nên tôi vội vàng xách đồ nhảy khỏi xe. Gã Lý Quỳ đó vẫn bám theo rồi vòng lên chặn đầu tôi, bảo: “Về đâu anh chở! Giá chung rồi, khỏi lo! Nghìn một cây. Tính theo công tơ mét”.
Tôi cũng định bắt xe ôm về trường (do không biết đường), nhưng vì ghét gã Lý Quỳ này, nên tôi chẳng thèm đáp lời, rồi tiến đến chỗ một bác xe ôm khác, bảo: “Cho cháu về trường Ngoại ngữ! Giá chung, nghìn một cây, theo công tơ mét đúng không bác?”. Tưởng bác xe ôm ấy sẽ niềm nở, nào ngờ, bác thờ ơ lắc đầu, giọng thì thào: “Nó xí cháu rồi thì không ai được chở cháu nữa. Trước giờ, xe ôm ở bến này, chỉ có hai người dám tranh khách của nó thôi”. “Hai người đó đâu ạ?” – tôi hỏi rồi nhìn quanh tìm kiếm, còn bác xe ôm chậm rãi tiếp lời: “Một đang sống thực vật, nằm liệt giường, một thì khá hơn: vẫn ngồi được xe lăn, ngày đều đặn 2 lần đến trung tâm phục hồi chức năng”. 

Đến nước đấy rồi thì tôi làm gì còn cách nào khác là phải leo lên xe của gã Lý Quỳ ấy. Gã phóng như thằng điên, đánh võng, lạng lách, rú ga liên tục.

Mặc dù gã đó phóng nhanh, nhưng đi mãi vẫn chưa đến nơi - về sau tôi mới biết là vì tính tiền theo công tơ mét, lại biết tôi nhà quê mới ra, nên gã chạy vòng vòng. Hắn lòng vòng lâu đến nỗi tôi phải thốt lên: “Ơ, sao cái nhà kia giống cái nhà vừa nãy mình đi qua thế anh ơi?”. Gã bảo: “Nhà thành phố, kiến trúc nó giống nhau mà”. Được một đoạn tôi lại thốt lên: “Ơ, bãi cứt bò kia giống bãi cứt bò vừa nãy mình đi qua thế anh ơi?”. Gã bảo: “Bò thành phố, nó ỉa giống nhau mà”. Cuối cùng, gã chốt công tơ: tròn 20 ki-lô-mét - bằng đúng số tiền tôi đi xe khách từ quê lên - tính ra, gã đã vòng đi vòng lại khoảng 5, 6 lần gì đó…
Xách cái ba lô vào trường, tôi ngớ người, hình như còn thiếu gì: chết bà rồi: cân giò lụa với mấy chục trứng gà tre mẹ mua cho tôi, treo ở yếm xe của gã. Tôi hớt hải lao ra, gã đó đang quay đầu xe. Tôi hét lên: “Giò, trứng của em!!!”. Gã thấy tôi chạy ra, nhưng vờ như không biết rồi phóng vụt xe đi mất… 
Tôi chắc chẳng bao giờ nhớ lại những chuyện vừa rồi nếu như hôm trước tôi không đặt Grab bike, và người đến đón tôi chính là gã ấy: Tuy gã đeo khẩu trang, nhưng tôi vẫn nhận ra bởi vết sẹo tròn tròn, dài dài, hài hài, như hòn dái gà ngay giữa trán khó lẫn được với ai. Giờ gã chạy đã cẩn thận, chậm rãi hơn nhiều. Tôi ngồi sau, hỏi: “Anh có nhớ hồi còn làm xe ôm truyền thống ở bến xe, anh đã chở một cậu khách mặt ngu ngu về trường Ngoại ngữ nhập học, có vài cây số mà anh đi vòng vòng thành hai chục cây để ăn tiền của nó không?”.
Anh nghe hỏi vậy thì tỏ ra khá ngạc nhiên, rồi vừa đáp vừa cười rất hiền: “Hồi đó khách nào mà anh chả chạy vòng vòng ăn tiền, nhớ sao nổi em! Nhưng ngày xưa thôi, giờ chạy bằng app, quãng đường, giá tiền hiện lên đó rồi còn chạy vòng vòng thì có là thằng khùng”. Tôi lại hỏi tiếp: “Nhưng hẳn là anh phải nhớ lúc thằng khách nhà quê đó chạy ra để lấy lại giò với trứng gà, anh biết nhưng vẫn phóng xe đi mất chứ?”. Anh “À!!!” lên một tiếng, rồi cất giọng phân trần nhưng khá bình thản – có lẽ do chuyện đã xảy ra quá lâu rồi - vừa cười vừa bảo: “Thực ra lúc đó anh cũng định dừng lại, nhưng anh lại nghĩ: em chả có thông tin gì của anh: tên tuổi không, điện thoại không… Đôi khi con người ta làm điều xấu không phải do bản chất mà là vì ngoại cảnh em à!”. 
“Anh chạy Grab này ổn hơn chạy kiểu ngày xưa chứ?” - nghe tôi hỏi, anh thở dài: “Cũng tàm tạm, nhưng đợt tới, có khi anh đành nghỉ”. Tôi ngạc nhiên: “Tại sao?”. Anh  bảo: “Mai, ngày kia là tài xế bike bị tăng thuế, mà tăng thuế thì lại tăng phí. Chi phí cao thì khách họ không đi, khách không đi thì bọn anh đói, đói thì phải xoay cách khác thôi, cũng có thể là quay về xe ôm truyền thống cho dễ vòng vèo ăn tiền, đói thì phải làm liều thôi!”.
Tôi cũng biết từ ngày 5/12/2020, NĐ 126 sẽ tăng thuế VAT của xe ôm công nghệ. Thuế này nộp về cho cơ quan thuế chứ Grab hay bất kỳ doanh nghiệp nào khác cũng không thể chiếm dụng được; VAT thực chất là thuế gián thu, nó đánh trực tiếp vào người tiêu dùng.

 Nghĩ đến lời anh, tôi bỗng thở dài ngán ngẩm: “Đi xe ôm công nghệ quen rồi mà giờ bảo quay lại xe ôm truyền thống thì chịu sao nổi. Tôi sợ xe ôm truyền thống lắm rồi!”.

Võ Tòng Đánh Mèo

 

🔴 LIVE: 'March for Trump', 'Million MAGA March' and more in Washington, ...

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020

Liz Crokin tết lộ về ông Trump

 

 image

“Một nửa nước Mỹ không đồng ý với ông. Báo chí đặt điều về ông. Nhưng mỗi ngày, ông đều thức dậy với một nụ cười thật tươi bởi vì ông đang làm nước Mỹ vĩ đại trở lại. Ông chính là Donald Trump."

 

Liz Crokin là một nhà báo chuyên nghiệp có hơn một thập kỷ phỏng vấn và viết bài về Donald Trump.

 

Những tiết lộ mới nhất của bà về Tổng thống Hoa Kỳ đã khiến không ít người phải thốt lên rằng: " Thật không thể tưởng tượng được!"

 

Dưới đây là CHIA SẺ CỦA CROKIN VỀ ÔNG TRUMP:


image

  

"Là một nhà báo viết mục giải trí, tôi đã có cơ hội viết về Trump trong hơn một thập kỷ, và trong tất cả các năm của tôi viết về ông, tôi chưa từng nghe bất cứ điều gì tiêu cực về người đàn ông này cho đến khi ông tuyên bố ông sẽ tranh cử Tổng thống.

 

Hãy nhớ rằng tôi đã được trả rất nhiều tiền để đào bới những điều không tốt đẹp của những người nổi tiếng như Trump để sinh sống.

 

Vì thế, một câu chuyện tai tiếng về ông tỷ phú nổi tiếng có khả năng bán được cho rất nhiều báo và sẽ là một niềm hãnh diện to lớn cho tôi.

 

Tuy nhiên, tôi phát hiện ra rằng ông là một người không uống rượu, không dùng ma túy...


image

  

Ông ấy là một doanh nhân chăm chỉ và hoàn toàn dành tâm trí cho vợ và các con yêu quý của mình .

 

Trên hết, ông là một trong những nhân vật nổi tiếng hào phóng nhất Thế giới với một trái tim chứa nhiều vàng hơn cả căn nhà giá 100.000.000 đô-la ở New York của ông.

 

Năm 2004 là năm phát sóng tập đầu tiên của “The Apprentice” (Người tập sự) và lúc đó tôi đang làm việc với tư cách ký giả viết chuyên mục giải trí cho " Red Eye Edition of the Chicago Tribune " và ký giả tự do cho tờ :" Us Weekly "


image

  

Tôi có cảm giác đinh ninh rằng người tham gia thi đấu của Chicago là Bill Rancic , sẽ giành chiến thắng trong chương trình truyền hình thực tế này.

 

Vì vậy, tôi đã liên lạc với anh ta và muốn viết toàn tập mùa thứ nhất của The Apprentice. Tôi đã xoay sở để được mời đến New York vào đêm chung kết của chương trình và phần hậu tiệc. Đây là lần đầu tiên tôi gặp Trump và đã hỏi ông một số câu hỏi.

 

Năm đó, Rancic đã giành chiến thắng “The Apprentice”. Tôi đã tham dự liên tiếp các buổi chung kết của " The Apprentice vào hai năm đó....Giữa những cuộc chung kết và những chuyến viếng thăm thường xuyên của ông Trump cùng gia đình tới Chicago để lo việc xây cất khu Trump International Hotel & Tower, tôi đã có cơ hội gặp gỡ hầu hết các thành viên trong gia đình ông.

 

Tôi đã không biết gì ngoài những kinh nghiệm tích cực về họ. Bởi vì giới truyền thông đã thiếu sót thê thảm trong việc tường trình về ông Trump, tôi đã quyết định gom chung lại một số trong những hành vi thiện mỹ ông đã dấn thân thực hiện trong hơn ba thập kỷ mà xem ra không ai chú ý, hoặc chúng đã rơi vào những cái tai nghe mà không thấy....


image

  

Năm 1986, ông Trump đã ngăn cản việc tịch thu nhà và trang trại của gia đình nông dân Annabell Hill sau khi chồng bà đã tự tử. Ông Trump đích thân gọi điện đến cơ quan đấu giá để ngăn chặn việc bán nhà của bà và đã cấp tiền góa bụa cho bà. Ông quyết định hành động sau khi đọc được những lời cầu xin giúp đỡ của bà Hill trên các bản tin.


image

  

Năm 1988, một máy bay thương mại từ chối chở bé Andrew Ten 3 tuổi, con trai của một giáo sĩ giáo phái Do Thái Chính Thống đang mắc một căn bệnh hiếm, cần đi chữa bệnh ở một tiểu bang xa vì em cần phải mang theo mình một hệ thống máy hỗ trợ sự sống phức tạp. Cha mẹ của em đau buồn và tuyệt vọng đã liên lạc với Donald Trump để được giúp đỡ và ông đã không ngần ngại gửi máy bay riêng của mình để đưa em bé từ Los Angeles đến New York để em có thể có được điều trị.

 

Năm 1991, 200 lính thủy quân phục vụ trong Chiến dịch Bão Sa Mạc đang chờ tại Trại Lejeune ở Bắc Carolina để lên máy bay trở về với gia đình họ. Tuy nhiên, họ được thông báo chuyến bay.


image

  

không thể đến và sẽ bị hoãn mấy ngày vì bị sai lầm lịch trình cho nên họ không thể trở về đúng hẹn với gia đình. Khi biết được tin này, ông Trump đã gửi máy bay của mình để đưa họ về bằng hai chuyến đi từ Bắc Carolina đến Miami để họ có thể trở về đoàn tụ với những người thân yêu của họ.

 

Năm 1995, một người lái xe dừng lại để giúp ông Trump vì chiếc Limo của ông bị xẹp lốp. Trump hỏi người Samaritan (người làm việc tốt) là ông phải trả công cho anh như thế nào.


image

  

Tất cả những gì anh này muốn chỉ là một bó hoa cho vợ anh. Một vài tuần sau đó Trump gửi tặng anh một bó hoa với thiệp ghi hàng chữ: “Chúng tôi đã trả xong hết tiền nợ thế chấp nhà của bạn”.


image

  

Năm 1996, ông Trump đã đệ đơn kiện thành phố Palm Beach, Florida để cáo buộc chính quyền thị trấn đã kỳ thị câu lạc bộ Mar-a-Lago thuộc khu vui chơi của ông bởi vì câu lạc bộ này cho phép người Do Thái và người da đen vào chơi. Ông Abraham Foxman, giám đốc của Hiệp Hội Chống Bôi nhọ (Anti-Defamation League) vào thời buổi đó, nói rằng ông Trump “đã đem ánh sáng đến vùng Palm Beach – không phải chiếu ánh sáng lên vẻ đẹp long lanh của nó, mà là lên khuôn mặt kỳ thị và bẩn thỉu của nó”. Foxman cũng ghi thêm rằng sự tấn công của Trump lên nạn kỳ thị đã có tác dụng tràn xuống bởi vì các câu lạc bộ khác đã noi gương ông bắt đầu nhận người Do Thái và người da đen.


image

  

Năm 2000, Maury Povich, người dẫn chương trình đã kể câu chuyện của bé gái tên là Megan đang chiến đấu với bệnh giòn xương trong chương trình của ông và đúng lúc ấy Trump đã xem được. Trump nói rằng câu chuyện và thái độ tích cực của cô bé đã chạm vào trái tim của mình. Vì vậy, ông đã liên lạc với Maury và tặng cô bé cùng gia đình cô một chi phiếu rất hào phóng.


image

  

Năm 2008, sau khi những người trong gia đình diễn viên Jennifer Hudson bị sát hại thê thảm tại Chicago, ông Trump đã đưa cô diễn viên từng đoạt giải Oscar và gia đình của cô đến ở tại khách sạn Windy City của ông miễn phí. Ngoài ra, Trump còn cho an ninh gia tăng biện pháp bảo vệ để đảm bảo cô Hudson và các thành viên gia đình của cô được an toàn trong suốt khoảng thời gian khó khăn đó.


image

  

Năm 2013, người tài xế xe bus Darell Barton ở New York nhìn thấy một phụ nữ đứng gần mép cầu đang nhìn xuống luồng tàu bè lưu thông phía dưới. Ông ta dừng xe và chạy đến ôm cô lại và cứu cô, thuyết phục cô đừng nhảy xuống. Khi ông Trump nghe được chuyện này, ông liền gửi đến ông tài xế anh hùng này một tấm chi phiếu chỉ vì ông tin rằng hành vi cứu người của ông này đáng được tặng thưởng.

 

Năm 2014, Trump đã cho Trung sĩ Andrew Tahmooressi 24.000 USD


image

  

sau khi ông này đã trải qua bảy tháng trong một nhà tù ở Mexico vì đã vô tình vượt qua biên giới Mỹ-Mexico. Ông Trump đã mở hầu bao để giúp người lính này trở lại cuộc sống bình thường mặc dù Tổng thống đương nhiệm Barack Obama khi đó đã không hề có hành động gì, thậm chí là một cuộc điện thoại.


image

  

Năm 2016, Melissa Consin Young đã tham dự một buổi tụ họp ủng hộ Trump và cô rơi nước mắt cám ơn ông Trump đã thay đổi cuộc sống của cô. Cô cho biết cô đã từng đứng với Trump trên sân khấu để tự hào nhận vương miện Hoa Hậu của tiểu bang Wisconsin Hoa Kỳ vào năm 2005.


Tuy nhiên, nhiều năm sau, cô phải vật lộn với chứng bệnh nan y và trong những ngày đen tối nhất của cô, cô cho biết cô đã nhận được một lá thư viết tay từ Trump nói rằng “cô là người phụ nữ dũng cảm nhất mà tôi biết”. Cô cho biết những cơ hội làm ăn mà cô nhận được từ Trump và tổ chức của ông cuối cùng đã cung cấp đầy đủ vốn cho con trai của mình học xong trường cao đẳng.


image

  

Lynne Patton, một phụ nữ da đen nhân viên điều hành cho Tổ chức Trump, đã đưa ra một bản khai vào năm 2016 để bênh vực cho ông chủ của mình và chống lại những cáo buộc rằng ông Trump là người kỳ thị chủng tộc và là một kẻ độc hành độc đoán. Bà vừa khóc vừa tiết lộ, bà đã vật lộn khó khăn thế nào với việc lạm dụng thuốc và nghiện ma túy trong nhiều năm. Thay vì đá bà vào lề đường, bà cho biết Tập đoàn Trump và toàn bộ gia đình của ông đã thành tâm đứng cạnh bà suốt “thời gian vô cùng khó khăn đó”.Lòng tốt của Trump không có giới hạn và sự rộng lượng của ông đã, và vẫn tiếp tục chạm tới cuộc sống của người dân thuộc mọi giới tính, chủng tộc và tôn giáo. Khi thấy ai thiếu thốn thì ông muốn giúp đỡ.


image

  

Hai thập kỷ trước, Oprah hỏi Trump trong một cuộc phỏng vấn truyền hình xem ông có muốn tranh cử tổng thống không. Ông nói:


“Nếu tình hình trở nên quá tệ, tôi sẽ không bao giờ muốn hoàn toàn bỏ ý định ứng cử đó, bởi vì tôi thực sự đã quá chán khi nhìn thấy những gì đang xảy ra với đất nước này”.


image

  

Ngày đó đã đến. Trump thấy rằng nước Mỹ đang cần thay đổi và ông muốn giúp đỡ.




LIZ CROKIN _ Phạm Peter

 

image